Thứ Ba, 29 tháng 11, 2016

Tầm phào



Đêm phai vì ngày mau tới
Có những giấc khuya trong mắt ngày xanh
Đầu bạc vì đời còn chưa tới
Xuân với đông chỉ nhất niệm thoáng qua
Rồi có khi tưởng thơ là quán trọ
Tùy tiện cất kỷ vật tư duy
Mở cửa sổ rồi thấy tâm hồn sao sơ sát
Nhìn xung quanh rồi đau đớn ngủ vùi
Thơ như quen mà như kẻ chán đời
Thơ côi cút như phận người đơn chiếc
Hồn bõ đi từ ngày tháng màu xanh

Con người sống trong ngàn muôn phép lạ
Có ước chăng đời dang dở tình duyên?
Rồi cậu bé của hàng chục năm trước
Ngỡ ngàng không khi nhắm mắt buông xuôi
Đời người ôi những dòng nước chảy
Hỏi hoa rơi hay nước rủ hoa đi?
Cây lặng đứng bên bờ sông ly biệt
Chợt thở dài một cụ giáo đi câu

Còn tôi đó như những ngày xưa cũ
Tâm hồn chai vì những vết đau thương
Trưởng thành không khi yêu thương chưa tròn vẹn
Học làm sao kiếp sống nhân sinh đây?
Nhiều khi ngỡ dạo chơi rồi ly biệt
Vào đời để tiếc nuối ít phấn son
Giật mình thấy kinh qua nhiều sơn hải
Rồi nhận ra cười mỉm kiếp tang bồng